Tôi có nhiều
mối quan tâm cấp bách: đầu tiên,
phải đạt được sự công
nhận của quốc tế đối với nền
độc lập của Singapore, kể cả tư
cách thành viên Liên Hiệp Quốc.
Tôi chọn Sinnathamby Rajaratnam (được
chúng tôi gọi một cách trìu
mến là Raja) làm Bộ trưởng Ngoại
giao. Với phẩm chất của một người
theo chủ nghĩa dân tộc chống thực
dân từ những ngày còn là sinh
viên ở London trước và trong chiến
tranh nhưng không cực đoan, rõ ràng
ông là người thích hợp. Thân
thiện, lịch sự, thành thật, ông
có sự cân nhắc đúng mực
giữa những khi đứng lên bảo vệ
các nguyên tắc và những lúc
cần thiết thỏa hiệp ngoại giao. Ông
được yêu mến và tôn trọng
bởi tất cả những ai đã từng
làm việc với ông ở trong nước
cũng như ngoài nước. Khi các thông
điệp về việc công nhận truyền
về, Toh Chin Chye, Phó Thủ tướng, và
Ngoại trưởng Raja, đã lên đường
đến New York để bắt đầu vai
trò của chúng tôi tại Liên Hiệp
Quốc vào tháng 9/1965.
Mối quan tâm kế
tiếp của tôi là phải bảo vệ
đất nước này. Chúng tôi
không có quân đội. Hai tiểu đoàn
của chúng tôi đều dưới quyền
chỉ huy của Lữ đoàn trưởng
người Malaysia. Chúng tôi phải làm
thế nào để nhanh chóng xây dựng
một số lực lượng phòng thủ,
cho dù chỉ mới là bước đầu?
Chúng tôi phải làm nhụt chí,
và nếu cần thì ngăn chặn bất
kỳ hành động điên cuồng nào
của Malay Ultras (những kẻ quá khích)
ở Kuala Lumpur xúi giục các lực lượng
Malaysia tại Singapore đảo chính và thủ tiêu nền độc lập mà
chúng tôi vừa đạt được.
Nhiều nhà lãnh đạo người
Malay ở Kuala Lumpur cho rằng không bao giờ
cho phép Singapore được tách khỏi
Malaysia mà phải đánh liên tục
để nó phải quy phục. Nếu có
điều gì xảy ra cho Tunku Abdul Rahman, Thủ
tướng của Malaysia, thì Tun Abdul Razak sẽ
trở thành Thủ tướng và ông
ta có thể bị những nhà lãnh
đạo cực đoan cứng rắn buộc
phải đảo ngược quyết định
của Tunku. Đây là thời kỳ bất
ổn lớn.
Trong khi vật lộn
với những âu lo chính, tôi vẫn
phải quan tâm đến điều cấp
thiết khác – duy trì luật pháp
và trật tự. Chúng tôi sợ rằng
những người Malay ủng hộ UMNO3
sẽ điên cuồng khi họ nhận thấy
chính phủ Malaysia đã bỏ rơi họ
và một lần nữa khiến họ rơi
vào thế thiểu số. Cảnh sát của
chúng tôi hầu hết là người
Malay xuất thân từ những ngôi làng
của người Malaya và lòng trung nghĩa
của họ có thể khiến họ không
dễ có hành động chống lại
những phần tử nổi loạn người
Malay muốn hợp nhất lại với Malaysia.
Quân đội của chúng tôi, gồm
hai tiểu đoàn, hầu hết cũng là
người Malay quê ở bán đảo
Malaya.
Thật nhẹ cả
người khi Goh Keng Swee bằng lòng và
hăm hở đảm nhận trách nhiệm
xây dựng lực lượng. Tôi quyết
định bổ nhiệm ông ta trông nom nội
vụ và quốc phòng, kết hợp vào
một bộ gọi là MID (Ministry of Interior and
Defense – Bộ nội vụ và quốc
phòng). Điều này cho phép ông
ta dùng lực lượng cảnh sát để
huấn luyện tân binh. (Cho đến ngày
nay, các bảng đăng ký xe của Lực
lượng Quân đội Singapore vẫn còn
mang chữ MID). Việc thuyên chuyển của
Keng Swee để lại một chỗ trống
trong Bộ Tài chính. Tôi thảo luận
điều này với ông và quyết
định bổ nhiệm Lim Kim San làm Bộ
trưởng Tài chính. Kim San có cách
tiếp cận thực tiễn đối với
các vấn đề. Hơn nữa, ông có
thể làm việc gần gũi với Keng
Swee mà không xích mích, vì thế
cho phép Keng Swee góp ý không chính
thức vào các chính sách tài
chính.
Vấn đề thứ
ba và đau đầu nhất là vấn
đề kinh tế – làm thế nào
để tạo kế sinh nhai cho người dân
Singapore? Indonesia đang “đối đầu”
với chúng tôi và việc giao thương
đã bị ngưng trệ. Người
Malaysia muốn phớt lờ Singapore và giao dịch
trực tiếp với đối tác thương
mại, các nhà xuất nhập khẩu và
chỉ thông qua những cảng của riêng
họ. Làm thế nào để một đất
nước Singapore độc lập tồn tại
được khi nó không còn là
trung tâm của một khu vực rộng lớn
mà người Anh đã từng cai trị
như một đơn vị thống nhất của
họ? Chúng tôi cần phải sớm tìm
ra giải pháp cho nạn thất nghiệp đang
báo động ở mức 14% và đang
tăng lên. Hơn nữa, chúng tôi phải
tạo kế sinh nhai theo một phương cách
khác so với thời chúng tôi còn
nằm dưới sự cai trị của Anh. Tôi
thường thấy nhà kho của chúng
tôi chứa đầy tấm cao su, tiêu, cùi
dừa khô, mây và các công nhân
siêng năng rửa sạch, lựa chọn
chúng để xuất khẩu. Chúng tôi
sẽ không nhập khẩu những vật liệu
thô này từ Malaysia và Indonesia để
chế biến và phân loại nữa. Chúng
tôi phải tạo một hình thức kinh
tế mới, cố gắng áp dụng những
phương pháp và kế hoạch mà
trước đây chưa từng được
thử ở bất cứ nơi đâu trên
thế giới, bởi vì không có quốc
gia nào giống như Singapore. Hong Kong là
một hòn đảo giống chúng tôi
nhất, nhưng vẫn còn nằm trong sự
cai trị của người Anh và có nội
địa là Trung Quốc. Về khía cạnh
kinh tế, nó giống một phần của
Trung Quốc, đóng vai trò là một
điểm tiếp xúc của Trung Quốc với
thế giới tư bản trong giao thương
với các quốc gia không theo cộng sản.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét