LÀM MỘT MÌNH
Có nhiều sách
dạy bạn cách xây dựng một ngôi
nhà, cách sửa chữa máy, cách
viết một quyển sách. Nhưng tôi
chưa thấy một quyển sách nào
hướng dẫn cách xây dựng một
đất nước với tập hợp đa
chủng tộc di cư từ Trung Quốc, Ấn
Độ thuộc địa Anh, và Đông
Ấn thuộc địa Hà Lan, hay chỉ dẫn
cách tạo kế sinh nhai cho dân chúng
trong một quốc gia khi mà vai trò kinh tế
trước đây của nó là một
trạm trung chuyển hàng hóa trong khu vực
đang ngày càng lụi tàn.
Tôi chưa bao giờ
mong đợi vào năm 1965, lúc 42 tuổi,
tôi lại đứng đầu một nước
Singapore độc lập, chịu trách nhiệm
về cuộc sống của 2 triệu người
dân. Từ năm 1959, ở tuổi 35, tôi
giữ cương vị thủ tướng của
nhà nước Singapore tự trị. Chúng
tôi đã gia nhập Liên bang Malaysia vào
tháng 9/1963. Có nhiều bất đồng
cơ bản về chính sách giữa
Singapore và chính quyền liên bang. Một
cách bất ngờ, vào ngày 9/8/1965,
chúng tôi tách ra thành một quốc
gia độc lập. Chúng tôi đã
bị buộc tách khỏi Malaysia và đi
trên con đường của riêng mình
mà không có kim chỉ nam dẫn tới
đích kế tiếp.
Chúng tôi đã
đối mặt với những xung đột
ghê gớm mà cơ hội tồn tại
là vô vọng. Singapore không phải là
một đất nước tự nhiên, mà
là một đất nước do con người
tạo nên, một trạm mậu dịch mà
người Anh đã phát triển thành
một điểm nút trong một đế
quốc hàng hải rộng khắp thế
giới. Chúng tôi thừa hưởng hòn
đảo mà không có phần nội
địa, một trái tim không thể xác.
Báo chí nước
ngoài bình luận ngay sau khi độc lập,
tất cả những tiên đoán về
số phận càng làm tăng thêm nỗi
lo âu trong tôi. Một tác giả so sánh
sự rút lui của Liên hiệp Anh ra khỏi
thuộc địa với sự suy tàn của
đế chế La Mã, luật pháp và
trật tự của xã hội đã sụp
đổ khi đoàn quân La Mã rút
lui và lũ người man di đến tiếp
quản. Denis Warner viết trong tờ Sydney Morning
Herald (xuất bản ngày 10/8/1965): “Cách
đây ba năm, nước Singapore độc
lập được đánh giá là
không có khả năng tồn tại. Không
có gì trong tình thế hiện tại
cho thấy ngày nay nó có thể đứng
vững hơn trước được”.
Trong tờ Sunday Times ở London (ngày 22/8/1965),
Richard Hughes đã viết, “Nền
kinh tế Singapore sẽ sụp đổ nếu
các căn cứ của Anh – trị giá
hơn 100 triệu bảng Anh – đóng
cửa”.
Tôi cũng lo sợ nhưng không biểu lộ:
Nhiệm vụ của tôi là mang đến
cho nhân dân niềm hy vọng, chứ không
phải là làm nản lòng họ.
Thật ra, trong đầu
tôi luôn có một băn khoăn hơn
hết là người Anh sẽ và có
thể duy trì các căn cứ của họ
ở Singapore trong bao lâu. Liệu họ có
rút ngắn thời gian nán lại không,
bởi vì đã xảy ra chia rẽ? Harold
Wilson đang đối đầu với sự
chống đối từ phía các nghị
sĩ thứ yếu.2
Chính sách “Miền Đông Suez”
rất hao tốn và không giúp Chính
phủ đảng Lao động giành được
thêm phiếu bầu. Họ cần tiền cho
phúc lợi xã hội và nhiều
chương trình tranh cử khác. Hoa Kỳ,
nước duy nhất bảo đảm cho an ninh
và ổn định ở Đông Á,
đã bị lún sâu vào chiến
tranh du kích ở Việt Nam, một cuộc
chiến tranh ít được các đồng
minh châu Âu và các chính phủ
châu Á và châu Phi đồng tình.
Tuyên truyền chống Mỹ của Liên
bang Xô Viết và Cộng hòa Nhân
dân Trung Hoa có ảnh hưởng nhất
trong Thế giới thứ Ba. Tôi cảm thấy
sẽ bị phương hại về chính
trị, nếu như Mỹ đảm nhận thay
vai trò của người Anh tại Singapore. Úc
và New Zealand tự họ không thể là
những người bảo lãnh đáng
tin cậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét